Tin, bài mới nhận:  
Thứ Ba, ngày 07/09/2010   
 
 THÔNG TIN CẦN BIẾT
 TÒA SOẠN CỦA BẠN

bannertoasoan.jpg

Kẻ đánh cắp thần linh (Phần cuối)
Truyện của Francisco Sionil Jose (Philippines)
09/06/2010

 


>> Kẻ đánh cắp thần linh (Phần 1)

>> Kẻ đánh cắp thần linh (Phần 2)

05-Ke-danh-16010-300.jpg

(Tiếp theo và hết)

Không trả lời thẳng vào câu hỏi, Philip lấy diêm châm nến. Căn phòng sáng lên.

- Tối mò! - Philip buông lời và nằm xoài ra giường mình - Ông vừa bảo gì nhỉ? - Hắn đã hiểu ra câu hỏi của Sam – Đừng lo, trót lọt cả. Cóc có ai trông thấy tôi đâu. Tôi đã cuỗm pho tượng này đi trong lúc tất cả đều say đứ đừ và chỉ mải nhảy nhót. Tôi cũng nhảy chứ. Nhảy với ông cụ mà. Ông cụ chỉ muốn phó thác cho tôi tất cả ruộng nương của mình, cả những hũ rượu nữa. Đấy, vì lý do đó mà tôi nhảy nhót với cụ. Ông biết không, tôi cóc mệt tí nào.

Philip bỗng bật dậy khỏi giường và bắt đầu nhảy ngật ngưỡng khắp phòng theo động tác múa tế thần.

- Ông cụ ngạc nhiên hết sức - Hắn nói - Dịp này, chắc là ông cụ uống thả cửa, rồi sau đó sẽ lại làm ra một vị thần mới. Sẽ lại bày tiệc cúng tượng thần mới. Và lại say bí tỉ. Thế nhưng, cả tượng thần mới thì rồi cũng bị lấy trộm thôi. Rồi lại đẽo nữa, lại tiệc rượu nữa, cứ thế, liên miên…

- Ông phải đem trả lại ngay! - Sam nói, nhưng thái độ của y cũng chẳng kiên quyết là bao. Tự đáy lòng, y rất thích thú vì Philip đã kiếm được cho y cái pho tượng thần bẩn thỉu, gớm guốc này. Đó là một trong những ông thần chính cống, chứ không như những pho tượng mô phỏng bán đầy rẫy ở Manila.

- Quái thật, thế ông nghĩ là ông nội tôi sẽ mừng rỡ khi biết có bàn tay kẻ lạ đã đụng vào và vấy bẩn thần linh của cụ hay sao? Ông cụ sẽ kết liễu ông ngay lập tức, và cụ sẽ đúng lý.

Sam nằm và nghĩ mông lung. Trước mắt gã lại hiện lên cái con người mọi rợ, già nua, bộ mặt đầy những nếp nhăn, cặp mắt ánh lên những vẻ thông thái và căm hờn. Thực lòng, Sam còn muốn biết nhiều hơn về ông lão, qua đó y mong hiểu được những con người lầm lì và hay nghi kỵ ở đây (mà cũng có thể họ chỉ là những kẻ ngu si, bướng bỉnh mà thôi?) Có tiếng ngáy của Philip, Sam thổi tắt phụt ngọn nến.

Y tỉnh dậy khi mặt trời chói chang đã chiếu vào cửa sổ. Tiếng người nói to đã đánh thức y dậy: Philip đang nói chuyện với ai đó, nghe giọng hắn hơi dồn dập. Sam vùng dậy, vươn vai và đến gần cửa, thấy Philip đang nói chuyện với người nhà.

- Xin lỗi, tôi đã làm mất giấc ngủ của ông - hắn quay sang Sam - Ông cụ tôi nguy mất. Tôi phải đi. Ông hãy chờ tôi ở đây.

- Chuyện gì mà hệ trọng thế?

- Cụ đang hấp hối. Bị vỡ tim.

- Sao lại thế, vừa mới hôm qua…

- Không có gì lạ cả. Mọi chuyện là do cái lễ tế thần. Uống rượu và nhảy nhót như thế, ở tuổi ông cụ… Đố quả tim nào chịu nổi. Nếu có thể, tôi sẽ về ngay. Nhưng có lẽ cũng phải hơi lâu đấy.

Khi Philip cùng người nhà đi khỏi, Sam trở vào trong phòng và ngắm nghía pho tượng vừa có được. Chà, đây mới thật là một chiến lợi phẩm tuyệt vời. Máu me trên pho tượng đã khô cứng và tím bầm cả lại. Kiểu này, người ta chỉ tưới vào pho tượng máu của súc vật thôi, nhưng, nếu ông nội Philip qua đời, người ta sẽ tưới vào thi hài ông cụ máu người chứ chả chơi. Pho tượng khá nặng, và Sam kết luận là nó phải được làm bằng một loại gỗ chắc lắm. Nó được đẽo đục rất thô, thậm chí còn dị dạng nữa là khác: hai tay quá dài, đôi chân rất khó nhận ra, được cái là bàn chân rất to. Rốt cuộc, Sam khẳng định một cách chắc chắn là pho tượng thần này không khác mấy so với tác phẩm của những họa sĩ tự mệnh danh là modern. Y gói pho tượng thần vào một tờ báo cũ và giấu dưới gầm giường.

Y chờ suốt cả ngày không thấy Philip đâu, rồi cả buổi sáng hôm sau vẫn không thấy hắn xuất hiện.

Chẳng còn biết làm gì, Sam bèn ra phố chơi. Y kịp làm quen với trưởng đồn cảnh sát địa phương. Tay này có bộ mặt hoàn toàn lì lợm và luôn mồm nhai kẹo. Trưởng đồn cảnh sát tỏ ra rất mến khách và sẵn sàng đưa Sam đi bất cứ đâu ở trên núi cao, và sau bữa ăn trưa, Sam mời trưởng đồn về khách sạn mình ở để đãi whisky, thứ mà tay trưởng đồn lùng mãi không ra.

Họ uống cạn một chai và bắt đầu giở đến chai thứ hai. Trưởng đồn luôn mồm nhắc đi nhắc lại rằng được uống với Sam là một vinh hạnh lớn lao, chỉ những nhân vật có tầm cỡ mới được hưởng.

Bữa rượu bị ngắt quãng bởi sự xuất hiện của Sades.

- Chú em phái tôi tới đây - anh ta nói, mắt không thèm nhìn Sam.

Sam kinh ngạc nhận thấy trên người Sades là chiếc áo lông và đôi giày của Philip.

Y kéo tay Sades, nhưng anh này gạt đi.

- Sao lại thế? Tôi còn một chai nữa cơ mà. Anh không thích whisky hay sao? Bao giờ Philip về đây?

- Chúng tôi đã không thể làm được gì nữa - không thèm để ý đến câu hỏi của Sam, Sades nói tiếp: - Ông tôi…

- Cụ làm sao thế? Cụ… mất rồi sao?

Sades gật đầu.

Sam đón nhận tin đó một cách điềm tĩnh. Tự đáy lòng, y còn mừng nữa là khác: vấn đề chiếm đoạt pho tượng bằng cách chẳng hay ho gì, tự dưng được dàn xếp đâu vào đấy.

- Còn Phil thì sao? - Sam hỏi.

- Ippich sẽ không đi Manila nữa.

- Vì sao vậy? Hay là cậu ấy còn phải nán lại nhà ít bữa? Tục lệ ở đây như thế có phải không?

- Không phải chuyện tục lệ, thưa ngài. Chú ấy sẽ ở lại đây suốt đời.

Nói rồi Sades quay phắt người bỏ ra khỏi phòng, Sam chạy theo anh ta.

- Tôi rất lấy làm tiếc về cái chết của cụ ông nhà ta. Tôi phải đến đằng ấy. Tôi phải đến, dù chỉ để bày tỏ nỗi đồng cảm của mình.

- Cái đó không cần thiết. Nhưng nếu ngài yêu cầu… Xin cứ việc. Và, tôi xin thưa với ngài rằng, ngài chớ có tưởng là chúng tôi không hay biết gì đấy nhé. Ngài nên nhớ là tôi sẽ không chịu trách nhiệm về những chuyện tất yếu sẽ xảy ra.
Sam quyết định không trở về phòng mà đi ngay theo Sades.

Con đường mòn nhỏ hẹp không cho phép họ đi song đôi.

- Vì sao cụ ông mất đột ngột thế? - chờ một lát, Sam mới lên tiếng hỏi.

- Chuyện xảy ra vào lúc sáng nay, sau đêm tế thần, ông tôi đã uống quá nhiều.

- Vâng, cố nhiên, cố nhiên - Sam cao hứng xác nhận - Tôi có thấy, ông cụ đã uống rượu như uống nước lã. Ở tuổi cụ, lẽ ra phải uống một cách có chừng mực.

- Ông tôi không chết vì rượu, thưa ngài. Ông tôi chết vì thần linh của người đã bị mất. Bị mất cắp.

- Không thể như thế được! - Sam dừng lại - Không thể như thế được. Không phải tại thần linh. Tại rượu, những cuộc nhảy múa và sự căng thẳng - đấy là những cái đã quật ngã ông cụ.

Sades không trả lời. Họ đang xuống dốc, và lúc này họ đã đi cạnh nhau.

- Ông tôi nói rất chiều Ippich - cuối cùng, Sades cũng lên tiếng - Ông tôi cưng nó hơn tất cả chúng tôi. Trước lúc tắt thở, ông tôi đã gọi chú ấy đến và đã chết trong tay chú ấy.

Đến quả đồi có khu nhà của người ông, Sades dừng lại.

- Chúng tôi đã mai táng ông cụ ở đây - anh ta nói và chỉ tay vào nấm mồ mới đắp - Sáng hôm nay lại có cúng. Hai lần cúng lễ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Lần thứ nhất, lễ mừng một đứa con lạc lối đã biết đường về. Lần thứ hai, lễ nhớ một con người có dòng máu đang chảy trong cơ thể chúng tôi.

Trên đồi, mấy đống lửa vẫn còn bốc khói, trên mặt đất còn hiện rõ những vệt máu tươi.

Sades lại nhìn thẳng vào mắt Sam.

- Em tôi… Ở đây, nó không đến nỗi chết đói, nhưng cũng không có những thứ mà nó quen xài ở Manila. Nó đã quyết định ở lại. Như vậy là đúng hay sai, thưa ngài Christ? Giá mà nó biết làm ăn… Nhưng nó đã không còn là nông dân nữa rồi. Bắp thịt nó nhão mềm như bắp thịt con gái. Tôi và tất cả chúng tôi ở đây đã quen vất vả rồi. Chúng tôi không được học hành như chú em tôi, và chúng tôi ở tầng lớp dưới. Nhưng em tôi… - Sades trầm ngâm lắc đầu.

Bây giờ phải lên trên nhà, phải vào cái cấu trúc thô sơ vừa làm nhà ở vừa làm đền đài mà vẫn giữ được được hình thái của mình qua bao thế kỷ. Sam tư lự tự hỏi, tại sao mà y lại có mặt ở đây, ở cái xó xỉnh đã bị thượng đế bỏ quên này, giữa những con người mông muội này. Lẽ ra, vào giờ này, y phải đang ngồi trong căn phòng đầy đủ tiện nghi của mình ở Manila hoặc đang vui thú với một cô gái lai nào đó.

Không tìm được lời giải đáp, y đến gần bậc thang và gọi với lên:

- Phil ơi, Phil! Ông có đấy không?

Không ai đáp lại y.

- Phil ơi! Ông có nghe tôi gọi không?

- Nghe chứ, ta không điếc đâu - Giọng nói Philip lộ vẻ khinh khỉnh.

- Vậy mà tôi cứ tưởng rằng ông quên tiệt rồi. Tôi đã gói ghém xong hết mà chẳng thấy hơi thấy tiếng ông đâu. Chúng ta còn phải đi xem một bức phù điêu gỗ nào đó nữa cơ mà. Ông nghĩ sao, trước khi ra về, chúng ta có còn kịp mua cái đó không nhỉ?

- Tôi ở lại đây thôi. Ông có thể mua bất cứ cái gì ông muốn. Thế nào, tượng đã có rồi, ông thấy còn ít hay sao?

Từ trong nhà vang lên tiếng đẽo gỗ chắc nịch.

- Ông nói nghiêm chỉnh đấy ư? - Sam nói - Ông hãy bỏ cái lối dớ dẩn ấy đi, chúng ta còn vô khối việc đấy. À này, thế theo tục lệ, ông có phải nán lại nhà vài hôm để lo việc tang hay không?

- Cút mẹ mày đi - Philip nổi khùng - Mày nghe chưa? Tao ở lại. Mày muốn vơ vét thêm cái gì thì vơ vét. Cả núi rừng này, cả ruộng nương này nữa. Và cả thần linh, thần linh của ông nội tao ấy. Chẳng lẽ như thế tao còn chưa trả hết nợ với cái lòng tốt của mày hay sao?

- Thôi, ta hãy bình tĩnh mà bàn bạc với nhau chứ - Sam nói - Tôi đâu có muốn để ông lấy của cụ…

- Dù sao thì mày cũng đã giành được một ông thần - tiếng nói từ trên nhà vọng xuống - bởi vì mày là người chi li cặn kẽ lắm mà. Tao không thú tội là tao đã lấy trộm, nhưng ông nội tao… Ông nội tao là người luôn luôn sáng suốt, Sam ạ. Ông tao thừa hiểu kẻ nào đã đánh cắp thần linh của người, mà không đời nào ông lại muốn tao thành một thằng ăn cắp. Ông không dễ bị mắc lừa đâu, cả tao cũng thế. Tao đã giết ông cụ, Sam. Tao đã giết ông cụ vì tao cứ muốn thoát ly khỏi… khỏi những mảnh ruộng nương chết tiệt mà tổ tiên chúng tao phải sụn cả lưng để khai khẩn. Tao muốn được bay nhảy, và tao đã giết chết ông nội - người yêu quý tao hơn mọi thứ ở đời.

- Nhưng tôi đâu có muốn để ông lấy tượng thần bằng cách ấy - Sam nói.

- Tao biết… Tao có thể tha thứ cho bản thân về vụ ăn cắp đó, nhưng ông nội tao đã không thể tha thứ, và ông nội đã phát uất mà chết. Ông là người duy nhất yêu quý tao và mong muốn tao trở về.

- Tôi đâu có lỗi, Phil. Ông còn nhớ chứ, tôi còn khuyên ông đem trả tượng thần cho cụ kia mà. Tôi có thể thuyết phục ai đó nhượng lại cho tôi…

- Ra thế đấy! - Philip lại nổi khùng - Ra thế đấy, mày luôn luôn được như ý. Chỉ vì mày có hàng đống tiền. Mày mua ráo, thậm chí mày mua cả trời.

Sam bắt đầu bước lên bậc thang.

- Phil, cãi nhau là điều không nên. Chúng ta là chỗ bạn bè cơ mà.

- Mày không phải bạn. Nếu mày là bạn, mày đã chẳng đến đây mua thần linh của chúng tao.

- Chúng ta là bạn đấy chứ, Phil - Sam nhắc lại và ẩy cánh cửa tre khép hờ.

Vừa ở chỗ chói nắng nên Sam không nhận ra ngay người từ nãy đến giờ vẫn đối thoại với mình. Trước mắt y là một người Ifugao để trần, chít một chiếc khố hai màu đen - đỏ, có tua vàng. Trên cổ người ấy đeo một lá bùa bằng đồng như lá bùa của người lính chiến.

Cái người Ifugao đó rốt cuộc lại là Philip, nhưng hắn không thèm nhìn Sam. Người đó đang mải cắm cúi vào một việc: đẽo cái khúc gỗ kẹp giữa hai chân.

- Hãy để cho tao được yên, Sam. Tao phải làm cho xong việc này, phải có thời gian. Đừng quấy rầy tao.

Philip nhìn Sam đầy vẻ căm hờn.

Không phải một lần, Sam nhận được cái nhìn như thế chĩa vào mình. Ở đâu ấy nhỉ? ở Hy Lạp, ở Nhật Bản hay ở Lào? Sam bắt đầu luống cuống. Y len lén xuống thang. Rồi y ngoảnh lại và bất chợt hiểu ra Philip đang mải làm gì. Phải, để làm việc đó cần có thời gian, và đúng là chớ có dại dột mà ngăn cản. Philip bây giờ lại là Ippich, đang làm một ông thần mới để đặt vào đúng cái bệ mà ông thần trước đã đứng. Còn ông thần cũ sẽ theo Sam sang Mỹ và sẽ trang trọng ngự giữa những vật kỷ niệm khác mà y đã lấy từ những xứ sở cổ tích xa xôi.

Đăng Bảy dịch
  
Gửi bài này Bản in

 BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT
HCM1.jpg
Trang chủ | Liên hệ | Quảng cáo | Giới thiệu